Trong những ngày vừa qua, tình hình bạo loạn xảy ra tại Bangladesh ngày càng nghiêm trọng, đang đẩy đất nước Bangladesh vào khủng hoảng nghiêm trọng, sau khi nữ Thủ tướng đương nhiệm Sheikh Hasina phải bỏ trốn ra nước ngoài, còn thanh niên Bangladesh tương lai của đất nước đang phá bỏ đi những di sản lịch sử của quốc gia non trẻ này. Tình hình tại Bangladesh, cảnh báo cho chúng ta về những hậu quả khôn lường của “cách mạng màu”.

Cuộc biểu tình dẫn đến bạo loạn tại Bangladesh

“Cách mạng màu” (tiếng Anh là: colour revolution) là thuật ngữ chỉ các cuộc bạo lực chính trị có tổ chức, chính biến phi vũ trang ở quốc gia có chủ quyền nhằm lật đổ nhà nước đương nhiệm, gây ra khủng hoảng chính trị, đồng thời lập ra bộ máy cầm quyền mới của lực lượng đối lập được các thế lực bên ngoài hậu thuẫn .

“Cách mạng màu” với nhiều tên gọi khác nhau như: cách mạng nhung, đường phố, cam, hoa hồng, hoa tulip, hạt dẻ… diễn ra ở một số nước Đông Âu và Trung Đông, Bắc Phi trong thời gian qua đã cho thấy bản chất nguy hiểm từ sự can dự của các thế lực thù địch vào tình hình nội bộ các nước có chủ quyền, gây ra bất ổn chính trị kéo dài, ly khai dân tộc nhằm tìm mọi cách thay thế chính quyền hiện tại.

Các đối tượng của cách mạng màu là đảng phái, lực lượng chính trị đối lập trong nước hình thành từ các trào lưu “dân chủ hóa xã hội” hoặc nảy sinh, phát triển từ sự mâu thuẫn, phân hóa, phân lập của nội bộ đảng, chính phủ cầm quyền. Lãnh tụ phe đối lập thường là những người bất mãn, cơ hội chính trị, bất đồng với đảng, chính phủ cầm quyền được các thế lực nước ngoài hậu thuẫn, thậm chí nuôi dưỡng để thực hiện chính biến khi có thời cơ thuận lợi. Các thế lực bên ngoài là kẻ khởi xướng, định hướng, kích động, thúc đẩy, vạch kế hoạch, huấn luyện, tài trợ vật chất, ủng hộ tinh thần và phối hợp chặt chẽ với các lực lượng trong nước tổ chức và tiến hành hoạt động cách mạng màu. Thế lực bên ngoài đóng vai trò “đạo diễn”, lực lượng trong nước giữ vai trò “thực thi”. Đây là một hiện tượng chính trị diễn ra thông qua nghị trường, đấu tranh chính trị (mít tinh, biểu tình, tuần hành), dựa trên cơ sở những tiền đề trong một quốc gia, dân tộc có quan điểm, chủ trương trái với lợi ích của Thế lực bên ngoài; được hậu thuẫn bởi lực lượng bên ngoài nước can thiệp một cách thô bạo, trắng trợn vào công việc nội bộ của nước đó nhằm lật đổ chính quyền hay sự cầm quyền của các đảng phái chính trị để thay thế bằng đảng phái đối lập phù hợp với lợi ích của Thế lực bên ngoài.

Câu hỏi đặt ra là: Việt Nam chúng ta có phải đối diện với nguy cơ xảy ra “cách mạng màu” hay không? Đâu là giải pháp để ngăn ngừa âm mưu, thủ đoạn thực hiện “cách mạng màu” ở Việt Nam?

Trong nhiều năm qua, các thế lực thù địch luôn không ngừng sử dụng chiến lược “diễn biến hoà bình” nhằm xoá bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta, những biểu hiện của cái gọi là “cách mạng màu” vì thế cũng đã manh nha xuất hiện ở Việt Nam từ lâu, có thể nhận diện một số thủ đoạn như: (1) Hoạt động tuyên truyền, phá hoại tư tưởng nhằm tạo tiền đề về tư tưởng, chính trị, xã hội cho một cuộc “cách mạng màu”; (2) Hoạt động tác động, chuyển hóa nội bộ, hình thành nhân tố chống đối từ bên trong, thúc đẩy tự diễn biến bên trong nội bộ; (3) Hoạt động tạo dựng “ngọn cờ” và lực lượng nòng cốt cho “cách mạng màu” ở Việt Nam.

Để thực hiện các thủ đoạn trên, chúng tiến hành các phương thức: Tăng cường cử người xâm nhập về Việt Nam trực tiếp tiến hành hoạt động chống đối; lôi kéo, kích động người dân tham gia tổ chức và hoạt động chống đối; tổ chức đào tạo, huấn luyện các đối tượng chống đối trong nước nhằm tạo dựng “ngọn cờ” nòng cốt, từ đó tập dượt cho các kịch bản “cách mạng màu” ở Việt Nam… Các vụ việc nổi cộm trong thời gian qua như: Các vụ gây rối ANTT liên quan việc TQ hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981; FORMOSA Hà Tĩnh; biểu tình phản đối Luật An ninh mạng và Dự thảo Luật Đặc khu tại Bình Thuận, Bình Dương kích động, đòi thay đổi Điều 4, Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đưa lực lượng vũ trang (Công an – Quân đội) nằm ngoài sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; gần đây nhất, là vụ khủng bố do FULRO lưu vong chỉ đạo vào ngày 11/6/2023 đã cho thấy sự hiện diện của kế hoạch tạo dựng “cách mạng màu” ở Việt Nam. Có thể thấy âm mưu, hoạt động thực hiện “cách mạng màu” của các thế lực thù địch, phản động đối với nước ta là không thay đổi.

Thế lực thù địch lợi dụng danh nghĩa bảo vệ môi trường, bảo vệ chủ quyền để kích động người dân tụ tập trái phép, đập phá trụ sở cơ quan công quyền – Ảnh: VTV

Để ngăn chặn nguy cơ “cách mạng màu” ở Việt Nam:

Trước hết phải tập trung, củng cố, nâng cao chất lượng hệ thống chính trị cơ sở, đảm bảo thực hiện tốt các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước; chú trọng công tác bảo vệ chính trị nội bộ, tăng cường, củng cố về lập trường, tư tưởng chính trị cho cán bộ, đảng viên, trí thức, nhân dân để kiên định con đường độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội; không cho bất kỳ thế lực, tổ chức hay quốc gia nào can thiệp vào công việc nội bộ của ta. Nâng cao đời sống vật chất và tinh thần cho Nhân dân, hạnh phúc của Nhân dân do chính người dân cảm nhận chính là câu trả lời thuyết phục nhất cho sự tăng cường niềm tin của Nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước, chống lại mọi luận điệu sai trái. Xây dựng xã hội xã hội chủ nghĩa, dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh chính là kết quả sinh động nhất đánh bại mọi âm mưu thâm độc của “cách mạng màu” của các thế lực thù địch.

Cùng với đó, xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị để Đảng luôn trong sạch, vững mạnh, Đảng là người lãnh đạo, là người đầy tớ trung thành của nhân dân, hết lòng hết sức phục vụ nhân dân. Khi niềm tin của nhân dân với Đảng ngày càng được giữ vững sẽ tạo ra “sức đề kháng xã hội” mạnh mẽ để loại bỏ bất cứ thế lực gây hại nào từ thế lực chống phá bên ngoài cho đến “giặc nội xâm” ở bên trong. Đồng thời, tiếp tục phát huy niềm tự hào dân tộc, lòng yêu nước, nâng cao ý thức trách nhiệm xây dựng đất nước của từng người dân; tuyên truyền sâu rộng tính nhân văn, cách mạng, khoa học của chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và quan điểm đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước đến các giai cấp, tầng lớp trong xã hội.

Đặc biệt, quan tâm đến công tác tuyên truyền với sinh viên, thanh niên, trí thức – Đây là lực lượng nòng cốt đông đảo trong các cuộc biểu tình của “cách mạng màu” trên thế giới đã diễn ra. Vì vậy các tổ chức chính trị xã hội như: Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Hội Sinh viên Việt Nam… phải làm tốt công tác giáo dục chính trị, tư tưởng vững vàng, giáo dục đường lối, văn hoá, lối sống cho thế hệ trẻ; thu hút họ tham gia các hoạt động vì xã hội, cộng đồng, khơi dậy tình yêu Tổ quốc, lòng biết ơn với thế hệ cha anh, lịch sử dân tộc.

Quan trọng nhất là mỗi người dân chúng ta hãy nêu cao tinh thần cảnh giác, tuyệt đối không nghe, không tin, không theo các đối tượng phản động và các thế lực thù địch mua chuộc, xúi giục, kích động biểu tình chống đối chính quyền góp phần phòng ngừa, ngăn chặn sự phá hoại, chung tay bảo vệ chế độ, bảo vệ cuộc sống bình yên của Nhân dân Việt Nam. Đồng thời, tiếp tục tin tưởng với sự đoàn kết thống nhất, niềm tin, ý chí quyết tâm và nỗ lực phấn đấu của cả dân tộc, nhất định đất nước chúng ta sẽ thành công trên con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh./.

Lừ Vình

4.6/5 - (5 bình chọn)